Câu chuyện này kể về một gia đình rùa chuẩn bị cho chuyến dã ngoại, nhưng do tính chậm chạp, mọi việc kéo dài hàng năm trời. Câu chuyện hài hước này nhấn mạnh sự kiên nhẫn và niềm tin trong gia đình, đồng thời mang đến một kết thúc bất ngờ. Hãy cùng học tiếng Hàn qua câu chuyện này nhé!
거북 가족의 소풍
옛날 옛날에 아빠 거북, 엄마 거북, 그리고 아기 거북이 살고 있었어요. 어느 날 거북 가족이 소풍을 가기로 했어요.
먼저 소풍 준비! 커다란 바구니에 맛있는 샌드위치와 마실 것을 준비했어요. 돗자리도 잊으면 안 되죠. 아빠 거북은 바구니에 엄마 몰래 슬쩍 와인도 집어넣었어요. 모두모두 신이 나서 막 집을 나섰을 때는…… 놀라지 마세요. 소풍을 준비한 지 7년이 지난 후였어요. 무슨 일이 있었냐고요? 거북이라서 뭐든 느릿느릿하기 때문이었죠.
집을 나선 거북 가족은 도시락을 먹기에 적당한 장소를 찾으려고 했어요. 당연히 경치가 좋고 공기가 맑은 곳이 좋겠죠? 가족이 도시락을 먹기에 좋은 곳을 찾은 때는 1년이 지나고 2년이 지난 어느 날이었어요. 사실 이것도 엄청 빠른 편이랍니다.
거북 가족은 마침내 돗자리를 펴고 바구니 안에서 그릇과 음식을 꺼냈어요. 그러는 사이 또 반년이 지나갔어요.
“그럼, 잘 먹겠습니다!”
거북 가족이 감사 인사를 하고 음식을 먹으려고 할 때였어요. 엄마 거북이 소리쳤어요.
“소금을 깜빡했네!”
이것 참 큰일이 아닐 수 없네요. 다시 집으로 돌아가 소금을 가지고 와야하기 때문이죠.
거북 가족은 누가 소금을 가지러 갈지 회의를 했고, 아기 거북이 정해졌어요. 아기 거북이 그나마 가족 중에서 가장 걸음이 빨랐기 때문이죠. 아기 거북이 걱정스레 말했어요.
“엄마, 아빠. 내가 집에 갔다 올 동안 음식을 다 먹어 버리는 것은 아니겠죠?”
“네가 돌아올 때까지 아무것도 먹지 않을게. 약속하마.”
아빠 거북의 약속에 아기 거북이 소금을 가지러 집으로 출발했어요. 그리고 7년이 지났어요. 하지만 아무리 기다려도 아기 거북은 돌아오지 않았어요. 아빠 거북과 엄마 거북은 점점 배가 고파져 더 이상 참을 수가 없었어요.
“더는 못 참겠어. 나는 음식을 먹어야겠어.”
아빠 거북이 샌드위치에 손을 뻗을 때였어요. 그때 바로 옆 수풀에서 아기 거북이 나와 이렇게 말했어요.
“흥, 역시 먼저 먹을 줄 알았어요. 이럴 줄 알고 내가 집에도 못 가고 수풀속에서 지켜보고 있었다고요!”
Từ vựng:
소풍 : cắm trại, dã ngoại
샌드위치 : bánh sandwich
돗자리 : tấm chiếu trải
슬쩍 (몰래) : 슬쩍 (몰래) nhanh chóng, nhanh như cắt, hấp tấp (một cách lén lút)
느릿느릿하다 : chậm chạp, lề mề
도시락 : cơm hộp
소리치다 : hét, thét, gào, gào thét
그나마 : dù sao thì cũng
걱정스레 : một cách lo lắng, một cách lo âu
뻗다 : vươn ra
수풀 : bụi cây, bụi rậm
Dịch tiếng Việt:
Ngày xưa, có một gia đình rùa gồm rùa bố, rùa mẹ và rùa con sống cùng nhau. Một ngày nọ, họ quyết định đi dã ngoại.
Trước tiên, họ chuẩn bị cho chuyến đi! Họ bỏ vào chiếc giỏ lớn những chiếc bánh sandwich ngon lành và đồ uống. Họ cũng không quên mang theo tấm thảm trải. Bố rùa lén lút bỏ thêm một chai rượu vào giỏ mà mẹ rùa không biết. Cả gia đình đều rất háo hức, nhưng đừng ngạc nhiên nhé…phải mất đến 7 năm kể từ khi họ bắt đầu chuẩn bị mới có thể rời khỏi nhà. Bạn có biết tại sao không? Vì họ là rùa nên mọi thứ đều diễn ra rất chậm chạp!
Sau khi rời nhà, gia đình rùa tìm kiếm một địa điểm thích hợp để ăn cơm. Tất nhiên, họ muốn một nơi có phong cảnh đẹp và không khí trong lành. Phải mất 1 năm, rồi 2 năm, họ mới tìm được chỗ phù hợp. Thật ra, như vậy đã là rất nhanh so với tốc độ của rùa rồi.
Cuối cùng, họ trải tấm thảm xuống và lấy đồ ăn từ trong giỏ ra. Trong lúc đó, thêm nửa năm nữa lại trôi qua.
“Được rồi, cùng ăn thôi nào!”
Gia đình rùa nói lời mời ăn cơm và chuẩn bị ăn, bỗng rùa mẹ kêu lên:
“Ôi không! Chúng ta quên mang theo muối rồi!”
Đây đúng là một vấn đề lớn. Ai đó phải quay về nhà để lấy muối. Sau một hồi thảo luận, rùa con được giao nhiệm vụ vì rùa con là người nhanh nhất trong gia đình. Rùa con lo lắng hỏi:
“Mẹ ơi, bố ơi, trong lúc con đi lấy muối, bố mẹ có ăn hết thức ăn không đấy?”
“Chúng ta sẽ không ăn gì cho đến khi con quay lại. Bố hứa!”
Rùa con tin lời bố và lập tức lên đường. Nhưng rồi 7 năm đã trôi qua… Dù chờ đợi bao lâu, bố mẹ rùa vẫn không thấy rùa con quay về. Càng ngày họ càng đói hơn và không thể nhịn thêm được nữa.
“Không thể chịu nổi nữa rồi! Tôi phải ăn thôi!”
Ngay khi bố rùa với tay lấy chiếc bánh sandwich, từ trong bụi rậm bên cạnh, rùa con bất ngờ nhảy ra và nói:
“Ha! Con biết ngay mà! Con đã nghi ngờ từ đầu, nên con không hề về nhà mà chỉ trốn trong bụi rậm để theo dõi bố mẹ thôi đấy!”